Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

Có những cuộc trò chuyện

Tags

Có những cuộc trò chuyện, ta luôn phải khơi gợi, bắt đầu trước. Tìm đủ mọi chủ đề để nói, cho tới cả những lời kể độc thoại, những câu hỏi vụn vặt. Bởi bản thân biết, chỉ cần ta im lặng, bên kia cũng sẽ im lặng. Thậm chí im lặng ngay cả khi chưa đáp lại ta câu nói.
Có những nơi rõ ràng rất buồn, rất nhiều những xót xa và tủi thân, nhưng ta vẫn cứ luôn ở lại. Bởi vì ở nơi đó có một người. Bởi vì ta biết, nếu ta đi, chắc chắn người cũng sẽ không đưa tay níu lại.
Mà, lỡ thương rồi, biết làm sao?
Cứ loay hoay, loay hoay mãi. Không tìm được lối thoát ra cho riêng mình…Để đến tận khi mà một người con gái chỉ còn có thể nói: “Em thật sự rất buồn…”, thì tức là nỗi tổn thương và thất vọng của cô ấy đã dâng lên tới cực đại lắm rồi. Sau những yêu thương và tin tưởng đã trao dâng nơi bạn, cho đến cuối cùng lại nhận về toàn nỗi đau như thế.
Muốn trách bạn nhưng không thể trách, mà cũng không còn quyền gì để trách, cô mệt mỏi đến độ không còn biết đau nữa. Chai lì, trơ trọi mọi cảm xúc, đầy bất lực. Chỉ có thể đành dùng 5 từ ấy mà tự vỗ về mình, và rồi tự khép lại luôn cả mối quan hệ đầy nặng nhọc, mà từ trước đến giờ chỉ mỗi một mình cô gánh mang…


Cảm xúc bình luậnCảm xúc bình luận