Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

Em nhớ anh

Tags

Có những ngày thật lòng muốn gõ vào khung trò chuyện của tụi mình năm chữ: “Em nhớ anh nhiều lắm”. Nhưng cuối cùng cũng chỉ dám đưa chuột bấm vào, xóa đi, rồi lại thôi, thỏa chút nỗi nhớ.

Có những ngày cồn cào muốn hỏi hôm nay anh ở đâu, buồn vui thế nào, hiện tại đang làm gì đó. Nhưng cuối cùng cũng chỉ nhìn mãi một màu xanh rực sáng, cho đến khi nó tắt đi, rồi thôi. Có đôi lần còn đưa tay chạm vào hình ảnh ấy, dòng tên ấy.
Có những ngày biết anh gặp khó khăn, muốn quan tâm, giúp đỡ. Nhưng cuối cùng chẳng thể dùng bất cứ tên gọi của mối quan hệ nào để lên tiếng. Cái gì cũng mơ hồ, chẳng rõ. Nên đành thôi, lặng im. Âm thầm làm những điều mình có thể làm.
Có những ngày biết anh buồn đấy. Nhưng lại vờ như không. Để dành cho anh những góc riêng tĩnh yên một mình. Vì em biết, nỗi buồn ấy chẳng dành cho em. Hoặc em biết, anh vốn cũng chẳng cần sự lo lắng này. Hay không muốn anh biết, em vẫn nơi đây dõi theo mỗi ngày.
Có những ngày, những ngày như thế. Có cả những ngày mệt mỏi thật nhiều. Ước giá mà có thể kể anh nghe, có thể than với anh một chút, rồi thật ngoan chìm vào giấc ngủ, biết bên mình có một chỗ có thể dựa vào.
Nhưng chỉ là giá như, là giá như thôi.
Cuối cùng thì, em vẫn chỉ dám ở đây, nhìn anh từ xa như thế…


Cảm xúc bình luậnCảm xúc bình luận