Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Nhớ cậu! Rất nhớ cậu! Thế đấy...

Tags

Nhớ cậu là cả ngày dài dùng cạn hết năng lượng, trở về nhà ngã gục người một góc, bên ngoài phố đã lên đèn, thật sự muốn dùng chút sức lực cuối cùng được cùng cậu chuyện trò.
Nhớ cậu là những khuya nỗ lực cày hết công việc, tuần tự tuần tự từng thứ một giải quyết xong, vô cùng muốn khoe với cậu một ngày chăm chỉ, hỏi cậu nãy giờ làm gì.
Nhớ cậu là lần lên xuống nơi có độ cao không cẩn thận, trượt trầy xước máu ở chân tay, chỉ im lặng tự dùng bông chấm lấy vết thương, mở urgo dán lại cho mình, muốn vờ than với cậu nhưng chẳng có.
Nhớ cậu là một tối tắt hết tất cả rồi, chợt nghĩ về một dòng tin nhắn, rồi lại mở máy lên tìm lại dòng tin đó, rồi bị kéo theo thêm nữa rất nhiều tin, tự đọc tự cười một mình.
Nhớ cậu là ngày cuối tuần đi bên cạnh người mình không thương, nghe người ta huyên thiên cười kể rất nhiều chuyện, quan tâm chăm chút mình rất nhiều, tự nhiên thấy trong lòng chùng xuống, dậy nhớ nhung, chỉ muốn về, từ xa một mình nhìn cậu từ xa.
Và nhớ cậu là lâu rồi không nhìn thấy, là lâu rồi không gặp nữa, là ngày càng cách xa, là cảm nhận sẽ chẳng thể đủ sức níu về.
Là một đêm, thật sự rất nhớ. Rất muốn bất chấp nói ra. Vội vàng nhắn tin đứa bạn trút hết vào đó. Sợ lỡ một hồi làm ra chuyện không hay, hối hận về sau.
Nhớ cậu! Rất nhớ cậu! Thế đấy...


Cảm xúc bình luậnCảm xúc bình luận