Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016

Nhớ cô

Ngay lúc này ở trong lòng của tôi
Đang trào dâng một dòng cảm xúc
Về mái trường thuở xưa tôi từng sống
Ở nơi đó có “người mẹ” thứ hai.
Suốt tám năm, không phải chặng đường dài
Nhưng cuộc đời đã rất nhiều đổi khác
Nơi sân trường, có những con nắng nhạt.
Chợt nhận ra hình bóng ấy đâu rồi.
Những chòm mây vẫn cứ lặng lẽ trôi
Biết làm sao quay thời gian trở lại
Cô dạy con những điều hay lẽ phải
Con sẽ lại ngoan ngoãn vâng lời.
Nghề lái đò vất vả lắm cô ơi
Biết bao nhiêu những hi sinh thầm lặng
Cùng muôn vàn những khó khăn, khó nhọc
Vì chúng con, cô dành hết tình thương.
Cô đưa con đi hết cả chặng đường
Vượt con sông cập bến bờ tri thức
Buổi cuối cùng con xa trường, xa lớp
Tâm hồn con bề bộn lắm cô ơi.
Con còn nhớ ngày hôm đó bầu trời
Cả sân trường nhuộm màu vàng của nắng
Trong lớp học nơi cô thường hay đứng
Cô trìu mến dặn dò lại chúng con.
Suốt đời con sẽ mãi vẫn còn
Nhớ những lời cô tận tình chỉ bảo
Rằng sau này dù chân trời, hải đảo
Thì các con phải giúp ích cho đời.
Đừng đua đòi rồi mải miết ham chơi
Khiến bản thân xa vào nhiều cạm bẫy
Dù cuộc đời nhiều sóng gió là vậy
Nhưng không sao, cô tin tưởng các con.
Bỗng chúng con òa lên cùng nhau khóc
Cô ơi cô con chẳng muốn xa cô
Cô ân cần lại gần từng đứa một
Xoa đầu con, “Con ngoan nín đi nào”.
Cả đàn con nước mắt vẫn tuôn trào
Chỉ “Vâng ạ” nhẹ nhàng trong tiếng nấc
Từ trong tâm chúng con đều khắc cốt
Những lời hay cô răn dạy chúng con
Tám năm qua, con đã lớn nhưng còn
Mái tóc cô đã nửa đầu bạc trắng
Nhưng cô ơi có một điều chắc chắn
Con mãi là “trò” bé nhỏ của cô.
Ngày hôm nay con viết mấy vần thơ
Vì mỗi năm chỉ một ngày nhà giáo
Con chúc cô thật dồi dào sức khỏe
Dìu dắt con đi suốt cuộc đời này.


Cảm xúc bình luậnCảm xúc bình luận