Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

Biết không anh?

Biết không anh? Có những ngày chúng ta giận nhau, khi hai đứa chẳng thể hiểu nhau, không thông cảm nhau, không đồng quan điểm. Càng nói thêm chuyện chỉ càng thêm to, cuối cùng đành phải chọn cách im lặng. Mà im lặng thật sự là điều em chẳng muốn.
biet-khong-anh

Có những lần, chẳng hợp nhau đến nỗi, anh vô tình nói, làm những điều khiến em rất buồn, thậm chí rất tổn thương. Chán nản tới mức chẳng muốn nhìn thấy anh nữa, chẳng muốn nghe anh nói thêm một lời nào nữa. Chỉ bực tức biến mất đi, không có mặt trong cuộc sống của nhau cả ngày dài.
Và có những khi, anh để em chỉ một mình, có mình mình. Bạn bè chẳng nhiều ai , vì từ lâu đã dành cho anh những điều quan trọng nhất. Cứ thế chỉ có thể ngồi mong đợi anh, cảm thấy nỗi nhớ anh tràn ngập trong lòng. Rồi cũng vì nhớ mà cảm thấy rất cô đơn, rất cô đơn.
Có những lúc như thế, nhiều lúc như thế, em cảm thấy cô đơn trong chính cuộc tình của mình. Chúng ta cứ không hiểu nhau, cứ cãi nhau, làm buồn lòng nhau như vậy. Chính em biết, em cũng làm buồn anh rất nhiều. Đứa không đủ tinh tế, thấu hiểu, đứa lại không đủ trưởng thành, mạnh mẽ trước yêu thương.
Em mỏi mệt. Em tuyệt vọng. Và em… đã nghĩ đến chuyện dừng lại. Kết thúc cho nhau, trả lại bình yên cho nhau, khỏi cuộc tình nhiều áp lực này.
Nhưng, cuối cùng rồi em vẫn chọn không từ bỏ. Vẫn chọn phấn đấu nhiều hơn nữa, vẫn chọn hi vọng cho mai sau. Chẳng để mất anh, chẳng để thiếu vắng nhau trong đời.
Và, biết không anh?
Em yêu anh, nhiều hơn những gì em nói. Trân trọng, cố gắng vì cuộc tình này, nhiều hơn những gì anh thấy mỗi ngày.


Cảm xúc bình luậnCảm xúc bình luận