Thứ Năm, 29 tháng 12, 2016

Sau chia tay

Sau chia tay, nếu còn thương, tôi thường chẳng thể để tài khoản của người cũ trên trang cá nhân. Một khi còn để, là tường tôi đăng cái gì cũng đều là vì họ, đều là chờ họ đọc.

Đăng cái vui cũng là vờ cho họ thấy rằng tôi rất vui vẻ, tôi vẫn ổn, tôi chẳng sao đâu.
Đăng cái buồn cũng chỉ là muốn gửi gắm, tôi nhớ họ, tôi muốn nói chuyện với họ rất nhiều.
Và dù cho có chán ghét mình vì điều ấy, trách tại sao đăng cái gì cũng đều là cho người ta, thôi sẽ im lặng, thì sự im lặng đó, rốt cuộc nguyên do cũng khởi nguồn từ họ.
Cứ mãi, cứ mãi như vậy.
Còn để tên người là còn hi vọng, còn dõi theo, còn ngóng chờ, còn quan tâm.
Cuối cùng… chỉ đành phải chọn cách dứt khoát xóa sạch đi tất cả, mới chịu từ bỏ thôi niềm mong mỏi, sẽ có thể dùng câu chữ, mà mong người quay về...


Cảm xúc bình luậnCảm xúc bình luận