Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

Chỉ cần nhìn thấy người vui mình cũng vui

Sẽ có một giai đoạn trong đời, ta vì để được ở bên một người, được nhìn thấy người ấy mỉm cười, bình yên, mà bất chấp tất cả. Nhận hết phần thua kém, thiệt thòi về mình. Cái gì cũng chủ động, cái gì cũng chiều lòng người ta. Nhận cả những tổn thương, xót xa, đau lòng. Không để người bận tâm, khó xử, lo lắng chút gì. Chỉ cần nhìn thấy người vui mình cũng vui. Khi người buồn mình rơi nước mắt.
chi-can-nhin-thay-nguoi-vui-minh-cung-vui

Chỉ có người ta là trung tâm duy nhất, quên hoàn toàn bản thân. Để rồi đến khi người rời đi, còn đơn độc ở lại, mới đau xót nhận ra, cả tâm hồn đã chằng chịt vết thương, không thể nào nguyên vẹn, cũng không thể nào chữa lành lại được nữa.
Giờ đây, thương một người, dù thế nào cũng biết tự bảo vệ mình. Lòng kiêu hãnh, tự tôn cũng cao hơn hẳn. Còn biết cả tự tin, tự nhìn thấy giá trị của mình. Cho đi yêu thương biết mong nhận lại. Tránh xa những người không biết trân trọng mình.
Bởi hiểu rằng, mình cũng biết đau, rất đau, và cũng cần được yêu thương.
Hi sinh cho một người nhiều để rồi làm gì? Quên đi bản thân mình, quên đi cả những người quan tâm mình, để rồi được gì Người không yêu mình thì dù mình có thế nào người ta cũng sẽ không cảm thấy ý nghĩa. Có chăng thì chỉ rung động chút thôi, nhưng khi cần đi người ta vẫn đi, khi muốn buông người ta vẫn buông.
Không chút lưu luyến. Không chút bận lòng.
Cho đến sau cùng, người ta vẫn thương chính người ta nhất, hoặc thương người mà người ta thương. Còn mình, chẳng là gì cả..."
- trích: Nhật ký "Hôm nay Tôi thất tình"


Cảm xúc bình luậnCảm xúc bình luận