Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Em ơi em! Đừng hư như vậy nữa!

Em ơi em! Đừng hư như vậy nữa!

em-oi-em-dung-hu-nhu-vay-nua

Đừng suốt ngày mặt mày cứ ủ rượi, môi lặng thinh chẳng nói chẳng cười, đờ đẫn tới lui chẳng biết gì xung quanh. Nếu không thì sẽ là ngủ vùi, ngủ đến nỗi mắt sưng lên, mặt bự ra. Nhìn vào ai cũng biết em buồn. Nhìn mãi chẳng thấy ngày em vui lên. Đến bao giờ em mới có sức sống lại đây?

Đừng liên tục bỏ học bỏ làm mà chạy trốn khắp nơi. Muốn thả mình vào những cuộc vui, nhưng không phải ai cũng luôn rảnh để vui với em được. Cuối cùng thì sao, lại chạy đến nơi đông đúc xa lạ mà ngồi một mình. Ngồi mãi ngồi mãi cũng chẳng thấy người đến. Ngồi mãi ngồi mãi cũng chỉ thấy kỷ niệm về. Thời gian là thứ rẻ rúng để em có thể phung phí vậy sao?

Mỗi đêm về đừng thức thật khuya. Đừng xem tới xem lui những cái không hữu ích. Đừng bảo rằng em chưa muốn ngủ, trong khi mắt đã mỏi mệt rã rời. Đêm càng khuya lòng càng trống rỗng. Xung quanh càng lặng im càng cô độc bội phần. Xin em đấy! Đừng yếu đuối dung túng cho nỗi nhớ nhung ấy nữa, được không?!

Cuộc sống này là của em! Tương lai phía trước là của em! Chính em vô trách nhiệm với mình, đòi ai có trách nhiệm với em? Người buông tay bỏ em lại, nào có nghĩa là thế giới cũng đứng lại theo, kiên nhẫn đợi chờ em ngồi dậy mà bước tiếp, cho em mặc sức mà quỵ ngã hoài. Không thấy tội mình, không thấy thương mình sao em?

Thế nên, nghe anh, hôm nay ngủ sớm đi em!
Ngoan.
Rồi đêm của em, sẽ lại chóng yên bình...


Cảm xúc bình luậnCảm xúc bình luận